Đến Mùa Xuân Vĩnh Cửu Của Đôi Ta

ĐẾN MÙA XUÂN VĨNH CỬU CỦA ĐÔI TA

                                          

“Được rồi. Ngươi không phải lo lắng điều gì nữa. Ngươi không hề cô đơn khi ở đây với chúng ta. Giờ thì ngươi có thể yên nghỉ. Câu chuyện của ngươi đã đến hồi kết.”

Khi nghe những lời nói đó, đáng lẽ tôi phải cảm thấy nhẹ nhõm và bằng lòng chấp nhận, vậy mà…

Có gì đó khiến tôi thấy bứt rứt.

Một cảm giác khó chịu nhất định.

“Còn cậu ấy thì sao? Tôi… không thể tưởng tượng ra nổi một cuộc sống mà thiếu bóng dáng cậu ấy ở bên kia thế giới. Tôi cần cậu ấy và cậu ấy cần tôi.”

“Sao ngươi phải tận tuỵ đến như thế? Mạng sống của ngươi đã bị cướp đi một cách tàn nhẫn cơ mà, giờ nơi duy nhất dành cho người chỉ có thể là thế giới bên kia mà thôi”

Lạnh lẽo, đáng sợ, vô hồn, cô độc.

Giọng nói mà tôi nghe thấy thật nhẫn tâm làm sao. Cứ như thể là đến từ Thần Chết vậy.

Cảm thấy trống rỗng. Nỗi đau, niềm vui, nỗi buồn ư? Không, tôi không hề cảm nhận được chúng trong chính không gian này.

Ở đây chỉ toàn là bóng tối mà thôi.

“Tôi biết… là thời khắc của mình đã điểm. Tôi cũng hiểu rằng thật sai trái nếu can thiệp vào số phận của con người. Nhưng tôi ước tôi có thể được sống tiếp. Sống cùng với bố tôi, mẹ tôi, cùng với Kyouko và những người bạn của tôi, sống cùng với tất cả mọi người. 

Và trên hết là được cùng với cậu ấy. 

Tôi không là gì nếu thiếu bóng dáng cậu ấy.”

Hìii. Nghe thật giả dối làm sao nhỉ. Dám nói dối ngay cả với Thần Chết.

Đầu óc tôi giờ không còn thông suốt. Chỉ biết tham lam bám víu vào từng tia hy vọng cuối cùng để có thể tiếp tục cuộc sống bệnh tật của mình.

“Nếu vậy thì…

Ông ấy bất ngờ mở lời:

“Cái gì cũng có giá của nó? Liệu ngươi có thực sự muốn tiếp tục cuộc sống của ngươi?”

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo, đầy sự chết chóc của ông ấy, cứ như thể đang nhìn vào vực sâu vậy. Thật đáng sợ làm sao.

Ta có thể thấy được ý chí của ngươi. Một ý chí vô cùng mạnh mẽ, ánh sáng của nó thắp sáng khắp nơi tối tăm này.

Ta sẽ quan sát ngươi từ xa. Khá lâu rồi ta mới thấy được một quyết tâm mạnh mẽ như vậy.

Thật là hoài niệm.

Được rồi, ta sẽ cho ngươi thêm một cơ hội nữa, với điều kiện là…”

Một ánh sáng rực rỡ toả ra xung quanh tôi.

Tôi mở mắt ra, nhìn chằm chằm lên trần nhà. Tôi cố gắng nhìn qua nhìn lại xung quanh, nhưng mà… aiza! Mấy cái thiết bị hỗ trợ sự sống này thực sự cản trở cử động của tôi. Điều duy nhất mà tôi có thể nhìn thấy bằng mắt thường là một cậu thiếu niên đang chăm chăm đọc sách bên gần cửa sổ. Ý thức của tôi dần phục hồi.

Rồi trong vô thức, miêng tôi buột miệng gọi lên tên cậu ta:

“Ha… ru… ki…”

Giống như một con nai bừng tỉnh khi nghe thấy tiếng chân kẻ săn mồi, cậu ấy giật mình, đặt cuốn sách xuống và hướng ánh mắt về phía tôi, một ánh mắt đã đẫm lệ.

“Sakuraa!”

Chà! Tôi không thể quên cái cách mà cậu ấy gọi tên tôi. Nếu tôi nhớ không nhầm, thì đây là lần đầu tiên. 

“Này, đừng có la lớn vào người hôn mê vừa tỉnh dậy chứ. Thế là thô lỗ đấy”

Nhưng sâu bên trong, tôi cảm thấy thật yên bình và thanh thản. Chỉ cần nhìn thấy cậu ấy thôi cũng đủ biến tôi trở thành một nàng công chúa trong truyện cổ tích rồi. Giọng cậu ấy thật ấm áp, chân thành làm sao.

Cậu ấy đứng dậy và tiến về phía tôi với một nụ cười tràn ngập niềm vui hạnh phúc.

“Ngồi yên đợi ở đây nhé, tớ sẽ đi tìm bác sĩ để kiểm tra tình trạng của cậu.”

Tôi cố gắng với tới tay cậu ấy, nhưng thật khó khăn làm sao.

“Đồ ngốc! Tớ nhớ cậu lắm đấy, lắm lắm luôn đấy!”

“Tớ cũng như vậy mà 

Sakura à, cậu không biết rằng tớ cảm thấy hạnh phúc như nào khi được nhìn thấy cậu một lần nữa đâu.”

Tên tôi… lần thứ hai.

Vừa dứt lời, đôi chân bủn rủn của cậu ấy chạy đi tìm bác sĩ làm tôi cảm thấy hạnh phúc. Chà! Chắc tôi phải lòng cậu ấy rồi nhỉ.

Ba phút sau, cậu ấy quay lại cùng bác sĩ. Ông ấy hỏi cảm giác bây giờ của tôi như nào.

Khoan.

Có gì đó sai sai. 

Một cảm giác vô cùng đau đớn theo nghĩa gốc. 

Khiến tôi phải nhăn mặt. Bác sĩ giải thích một cách từ từ:

Cháu đã bị đâm bởi một tên tội phạm, thật may, vết đâm không trúng vào những chỗ hiểm. Nhưng ta vẫn phải cắt đi một phần tuyến tuỵ của cháu, và thay thế nó bằng phần nhân tạo. Sau này, cháu sẽ yếu hơn trước đây rất nhiều nhưng cháu sẽ không còn phải lo lắng bệnh tình của mình một lần nào nữa.”

Công nghệ này chỉ mới được công bố ở Đức, và cháu là một trong những người đầu tiên được sử dụng, thật may là không có gì tồi tệ xảy ra.” 

Vị bác sĩ rời đi sau khi bảo điều dưỡng tháo một số thiết bị ra khỏi cơ thể tôi. 

“À thì nói mới nhớ, bố mẹ và anh trai của tớ đâu nhỉ?”

“Hôm này là đến phiên tớ chăm sóc cậu. Tớ vừa gọi cho họ và Kyouko, mọi người sẽ đến ngay thôi.”

“Hì cảm ơn cậu nhiều nha. À mà tớ hôn mê trong bao lâu rồi vậy?”

“Bá tháng. Trong thời gian này, gia đình cậu cực kỳ lo lắng cho cậu đó, nhưng sau khi nhịp tim cậu đập trở lại, thì họ cảm thấy như được chút đi được gánh nặng tinh thần.”

“Ba tháng cơ à…”

Sau một khoảng lặng

“Sakura!”

Lần ba rồi.

“Hử.”

“Chào mừng cậu quay trở lại.”

“Đương nhiên rồi, đồ ngốc! Tớ đã bảo sẽ không bao giờ để cậu cô đơn một mình cơ mà, chả phải tớ đã hứa khi nào sắp chết thì tớ khắc báo cho cậu sao, đúng không?”

Cậu ấy cúi đầu xuống, cố che đi những giọt lệ của cậu ấy để tôi không phải thấy.

Tay cậu ấy run run.

Cố gắng nắm lấy tôi. 

Đó là đôi tay đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh, sự can đảm, và cả hi vọng nữa.

Tôi cũng đưa tay ra nắm lấy nó, vì trong sâu thẳm, tôi luôn biết rằng chúng tôi được liên kết với nhau bởi một sợi dây định mệnh. Nên tôi chắc chắn là thậm chí hàng triệu triệu năm sau, chúng tôi vẫn sẽ tìm thấy được nhau.

Đôi tay của chúng tôi cuối cùng đã được kết nối.

Và đan lại vào nhau. 

Những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn đang nhảy múa với nhau bên dưới khung cửa sổ. Sự tinh tú tinh khiết của chúng dường như khiến chúng tôi càng thêm trân trọng khoảnh khắc riêng tư này.

Chả phải hoàng hôn lúc nào cũng đẹp làm sao nhỉ? 

Đột nhiên cậu ấy nhớ ra điều gì đó, cậu ấy lấy ra một cuốn sổ nhỏ trong cặp cậu ấy.

Tôi nhanh chóng nhận ra nó. 

Nó là minh chứng về sự tồn tại của chúng tôi.

“Cuốn sống chung với bệnh.”

Những lời tôi nghe được khi đó khiến tôi không bao giờ có thể quên được, dù có là hàng ngàn kiếp sau.

“Ngày cậu gặp chuyện, t…ớ đã không đủ can đảm để đến thăm cậu. Tớ cứ nghĩ là cậu ra đi rồi. Tớ cảm thấy vô cùng trầm cảm trong hai tuần sau đó. Nhưng rồi tớ đã quyết định đi đến nhà cậu và hỏi mẹ cậu về cuốn “Sống chung với bệnh.”

”…”

Cậu ấy ngưng lại một lúc, như thể cậu ấy đang ở đỉnh điểm cao trào của cảm xúc.

“Tớ hiểu rồi. Khoảng thời gian chúng ta dành cho nhau, những khoảnh khắc chúng ta trân trọng, những cảm xúc chúng ta đã trải qua. Tất cả đều trở nên quý giá đối với tớ

Tớ không biết phải nói gì tiếp. Nên có lẽ đây là cách đơn giản nhất:

Tớ muốn ăn tuỵ của cậu.”

“Ơ đây là câu nói của tớ mà. Tớ biết cậu đang xúc động nhưng đây không phải nơi để…”

“Hìii, xin lỗi vì tớ có hơi quá một chút. Dù sao thì nhìn xem, họ đến rồi kìa.”

Đây là khoảnh khắc tuyệt vời nhất. Tôi được gặp lại mọi người. Được sống tiếp với cái giá phải trả là tuyến tuỵ của mình.

Cảm ơn sự tiến bộ của y học. 

Tôi cá là đôi lúc Thần Chết cũng hào phóng, nhỉ? Hìii.

MỘT THÁNG SAU,

Tôi dần dần lấy lại được thể trạng khoẻ mạnh như trước khi biến cố xảy ra. Tháng vừa qua đã chứng kiến thể trạng của tôi được cải thiện đáng kể cho dù đôi khi tôi vẫn phải đến bệnh viện để kiểm tra.

Giờ là kỳ nghỉ đông nên tôi có khá nhiều thời gian rảnh. Tôi với lấy cái điện thoại trên ghế từ cái giường ấm áp của tôi và bắt đầu nhắn một vài tin:

“Chào buổi sáng, Anh-bạn-cùng-lớp-luôn-lo-lắng-cho-mình kun!! Kỳ nghỉ đông đến rồi nhỉ, cậu có dự định gì cho thời gian này chưa?”

Tôi không mất nhiều thời gian để nhận lại phản hồi.

“Này đừng gọi tớ như thế nữa. Dù sao thì, tớ vẫn làm bạn với những sở thích cũ tẻ nhạt như đọc sách và đắm chìm vào thế giới giả tưởng, tờ cũng vừa hoàn thành bài tập mà cô cho trước kỳ nghỉ rồi”

Tôi chả bất ngờ gì, đấy thực sự là cậu ấy và thói quen của cậu ấy.

Nhưng tôi cũng cảm thấy chán.

Thôi thì liều ăn nhiều vậy.

Ngay lập tức, những ngón tay tôi như thể đang lướt trên các phím. 

“Có muốn tận hưởng mùa đông với tớ hông?”

Câu trả lời nằm ngoài sự kỳ vọng của tôi.

“Được thôi. Đằng nào tớ cũng không có gì để làm.”

Tim tôi trở nên loạn nhịp, chỉ với ý nghĩ đơn giản là được nhìn thấy cậu ấy trong suốt mùa đông này cũng khiến tôi cảm thấy bâng khuâng.

“Hay là chúng ta quay lại nơi trước đây định đi nhỉ? Tớ nghe nói là ở đó mùa đông sẽ nhiều hoạt động hơn và thời tiết ở đó cũng đẹp hơn so với ở đây.”

“Okay, hẹn cậu lúc 8 giờ sáng chủ nhật tuần này ở quán cafe Haruki.”

ĐẾN CHỦ NHẬT,

Thời tiết hôm nay mới tuyệt làm sao. Những đám mây trên cao đang trôi lơ lửng trên bầu trời xanh trong. Một khoảng không tuyệt đẹp với muôn vàn ánh sáng tràn về khắp nơi, mặc dù vẫn có thể cảm nhận được cái se se lạnh của mùa đông.

Tôi tự tin đến sớm hơn 10 phút so với hẹn trước, nhưng rồi lại thấy bối rối khi thấy cậu ấy đã ở đó, và như thường lệ vẫn là một cuốn sách trên tay.

Tôi mở cửa quán và đi thẳng đến chỗ cậu ấy.

“Chào buổi sáng Sakura, thời tiết sáng nay đẹp nhỉ?”

Cậu ấy lại gọi tên của tôi rồi, có lẽ đây là lần thứ tư hoặc có thể hơn thế.

Nhiều đếm không xuể, nhưng tôi biết rằng từ này về sau, tận sâu trong thân tâm của chàng trai ngồi trước mặt tôi đây, tôi sẽ luôn là “Sakura” của cậu ấy.

“Xin chàoo! Trời hôm nay công nhận đẹp thật, nhất định chúng ta lên đường bình an vô sự nhỉ?”

Kết thúc câu nói với một nụ cười đùa, tôi ngồi xuống chỗ đối diện cậu ấy.

“Tàu sẽ đến lúc 10 giờ, từ giờ đến lúc đó còn khá nhiều thời gian. Vậy nên cứ thưởng thức cốc cafe buổi sáng đã nhỉ?” - cậu ấy nói

“Cậu học cách nói chuyện đó ở đâu thế, chả giống cậu lúc trước một tý nào hha.”

“Từ cuốn sách mà tớ đang đọc. Trùng hợp sao là phần đó cũng là một cuộc trò chuyện bên trong quán cafe.”

“Thôi được rồi, được rồi, tớ chê.” 

Sau một khoảng lặng.

“Cậu đã đợi tớ ở đây cái ngày mà chuyện đó xảy ra, đúng không?”

“…”

Khi liếc nhìn thấy tâm trạng sa sút hiện rõ trên khuôn mặt cậu ấy, tôi thay đổi luôn câu hỏi.

“Cậu có thấy quán cafe này thực sự phù hợp với cậu không? Tên của nó thực sự giống với tên cậu đó.”

“Tớ đã nhận ra điều đó từ lâu. Tớ muốn coi đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng cậu đã nói rằng mọi việc xảy ra đều là thành quả của sự lựa chọn của chúng ta nên tớ đã quyết định giữ nó cho riêng mình.

Và đó cũng là lý do mà tớ muốn nơi này là nơi đầu tiên chúng ta gặp nhau sau khi cậu bình phục.”

“Thật lòng không đó, Anh-bạn-cùng-lớp-lo-lắng-cho-mình kun.

Tiếc nhỉ hoa anh đào lại không nở vào mùa đông.”

“Sakura!”

Cậu ấy gập quyển sách lại và đặt nó lên bàn, một ánh nhìn đầy nghiêm túc toát lên trên khuôn mặt cậu ấy.

“Nghe tớ này.

Chỉ từ cuộc gặp gỡ định mệnh dưới bầu trời đầy hoa anh đào năm đó của chúng ta, “mùa xuân” bên trong tớ mới thực sự được bừng sáng.

Sakura à, đối với tớ, xuân hạ thu đông đi qua, cậu vẫn luôn là hiện thân cùa hàng ngàn, à không, hàng triệu bông hoa anh đào mới đúng.”

Ôi trời!

Mặt tôi giờ đỏ như quả cà chua chín rồi…

“Đừng có nói như thế trước mặt nhiều người ở đây chứ, họ có thể nghê thấy cậu nói đó. Trời ạ, cậu thực sự biết cách thẳng thắn để nói những điều xấu hổ như này đấy.”

Cậu ấy nở một nụ cười đểu.

“Đôi lúc tớ có thể tỏ ra lãng mạn đó, tớ đã đọc rất nhiều sách cơ mà.

Chuẩn bị 9h50 rồi, chúng ta rời đi thôi.”

Chúng tôi cùng nhau đến nhà ga ngay sau khi cậu ấy nói như thế.

À Haruki này, điều đó cũng xảy ra đối với tớ.

Kể từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, “cây hoa anh đào” bên trong tớ mới được nở rộ bởi mùa xuân mà từ lâu tớ đã hằng khao khát.

HAI TIẾNG SAU,

Cuối cùng, chúng tôi đã đến Kyoko. Hai tiếng trên tàu vừa qua, chúng tôi đã dành thời gian để nói về mọi thứ trên thế giới này, về những câu chuyện chúng tôi luôn kể cho nhau nghe. 

Chúng tôi bắt đầu chuyến đi bằng việc đi đến nhà nghỉ và check-in phòng đã đặt trước. 

Cảm xúc của tôi như thể đang ở trên chín tầng mây vậy.

“Lẹ lên nào, chúng ta còn nhiều nơi phải đi đấy, đừng có mà tốn thời gian sắp xếp lại đồ của cậu chứ.”

“Trông cậu đầy nhiệt huyết nhỉ. Rồi rồi, tớ sắp xong rồi.”

Thử trêu cậu ấy chút nhỉ.

Tôi chạy đến chỗ cậu ấy với tốc độ chóng mặt, rồi đẩy cậu ấy vào tường, cứ như thể tôi đang kabedon cậu ấy vậy.

Rồi tôi cố tỏ ra thật ngầu.

“Thời gian không chạy theo chúng ta đâu, Ha. Ru. Ki. à. Vậy nên xin quý ông vui lòng nhanh lên ạ. Tớ đang vô cùng hào hứng để đi chơi ngay bây giờ đó.”

Trái với dự đoán của tôi, cậu ấy đỏ mặt rồi lẩm bẩm: “Vậy thì đi thôi.”

Điều này làm nở lên một nụ cười trên khuôn mặt tôi.

Chúng tôi quyết định điểm đến đầu tiên sẽ là đền Yasaka. Tôi đã đọc được ở đâu đó trên Internet rằng đây nổi tiếng là nơi để xin ơn huệ từ các vị thần để qua đó bảo vệ bản thân và mọi người khỏi cái xấu, xua đuổi bệnh tật, thành công trong công việc, ghép đôi và sắc đẹp cùng với những thứ khác.

“Chúng ta cùng cầu nguyện nào.”

Tôi chấp hai tay lại, và thì thầm:

“Con cầu xin các vị Thần. Con cầu mong mọi người thân yêu của con có được một cuộc sống hạnh phúc, không gặp phải bất kỳ trở ngại nào để họ có thể sống một cách hết mình.

Và đặc biệt là với người con trai đang đứng bên cạnh con đây.”

“Xonggg… rồi. Cậu cầu xin gì thế? Chắc là cầu cho tớ chứ gì, đúng không?”

“Tớ không nói với cậu đâu. Nếu nói ra thì các vị thần sẽ không hồi đáp ước nguyện của chúng ta, cậu hiểu rõ điều ấy còn gì.” - cậu ấy đáp.

Đột nhiên, có một tiếng động kỳ lạ phát ra từ bụng tôi.

“À hìi, tớ cảm thấy hơi đói rồi. Hay là chúng ta qua nhà hàng đó để ăn đi.”

Chúng tôi đi bộ đến một quán ăn địa phương bên cạnh ngôi đền. Đồ ăn ở đây ngon dã man. Từ lúc tỉnh dậy đến giờ tôi chưa được nếm món gì ngon như vậy.

Chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình ở Kyoko sau khi đã lấp đầy cái bụng. Điểm đến tiếp theo là ngôi chùa Kinkakuji và ngôi chùa Kiyomizu-dera.

Ngay sau khi hoàn thành điểm đến cuối cùng ở Gion - con phố nhộn nhịp nhất ở Kyoko, chúng tôi nhận ra là đã 7h tối. Tôi cá là chung tôi đã vô cùng vui vẻ trong suốt 6 tiếng vừa qua. 

Thời tiết ngày càng lạnh. Tôi rút ngắn khoảng cách giữa chúng tôi bằng việc bước lại gần cậu ấy hơn.

Một câu hỏi kỳ lạ không biết từ đâu tự nhiên phát ra từ môi tôi: 

“Haruki, cậu nghĩ sẽ ra sao khi chúng ta ra đi?”

Cậu ấy trả lời một cách không ngần ngại:

“Tớ nghĩ là những người yêu quý chúng ta sẽ rất nhớ chúng ta đó.”

Đó là câu trả lời chân thành và chân thật nhất mà tôi có thể nghĩ ra.

Cậu ấy nói tiếp:

“Bất kể ai nói rằng sự mất mát rồi sẽ dễ dàng phai tàn theo thời gian thì đều là những kẻ dối trá trắng trợn. Điều thực sự xảy ra là khoảng cách giữa những lần cậu nhớ đến họ sẽ trở nên dài ra. Rồi đột nhiên, cậu làm những việc, đọc những thứ, nói về những điều khiến cậu nhớ đến người đó, đó như thể là một vết dao đâm thẳng vào tim cậu. Và rồi, cậu sẽ cảm thấy tội lỗi, tội lỗi vì đã quá lâu kể từ lần cuối cùng cậu nhớ đến họ.”

Những giọt lệ bắt đầu rơi trên đôi mắt tôi. Tôi khóc vì tôi biết tầm quan trọng của một người bình thường như tôi đối với cậu ấy. Tôi khóc vì tôi muốn được sống tiếp, sống để được nghe những lời nói này.

Cậu ấy đến gần tôi, an ủi tôi, lấy khăn ra lau nước mắt cho tôi, thật may là không có nhiều người cạnh chúng tôi lúc đó.

“Sakura.”

Cậu ấy gọi tên tôi.

“Có lẽ giờ là thời điểm thích hợp để tớ nói ra những điều tớ đã giấu kín trong lòng.

Cậu là người duy nhất hiểu tớ.

Là người duy nhất chấp nhận con người thật của tớ.

Là người duy nhất nhìn tớ bằng cả ánh mắt.

Cậu là người duy nhất mà tớ yêu quý.

Là người duy nhất mà tớ coi là lý do để tồn tại. 

Tớ muốn được ôm cậu vào lòng.

Tớ muốn được cùng cậu sải bước trên mọi cuộc hành trình trong cuộc sống, chỉ cùng với cậu mà thôi.

Cậu sẽ đi cùng tớ chứ, Sakura?”

Ngay lập tức, tôi để mình rơi vào vòng tay của cậu ấy và hoàn toàn được bao bọc bởi hơi ấm của cậu ấy. 

“Dĩ nhiên rồi” - tôi tự lẩm bẩm

“Đồ ngốc này, đáng ra cậu phải nói sớm hơn chứ. Cậu biết tớ phải đợi bao lâu không?”

Cơ thể cậu ấy thật dễ chịu để tựa vào.

Đôi môi chúng tôi nhẹ nhàng chạm vào nhau.

“Tớ yêu cậu.” - cậu ấy nói

“Tớ yêu cậu hơn cả bản thân cậu đấy đồ ngốc. Đừng có tỏ tình với kiểu thái độ bình tĩnh như thế sau khi cậu làm tan chảy trái tim của một cô gái tuổi teen như thế chứ” - tôi bĩu môi.

Tuyết bắt đầu rơi, báo hiệu mùa cuối cùng trong năm.

Đối với chúng tôi, chúng tôi chỉ là những linh hồn vô tình chạm lấy nhau ở ngã ba đường, rồi bị trói buộc bởi sợi dây định mệnh. Còn cuộc gặp gỡ định mệnh của chúng tôi là do ông trời đã sắp đặt trước hay đơn thuần chỉ là lựa chọn của chúng tôi dẫn đến chuyện chúng ta gặp được nhau. Tôi cũng không rõ, nhưng tôi biết rằng tôi đã tìm được một người cùng với tôi sải bước tiếp trên con đường này.

Con đường đến mùa xuân vĩnh cửu của đôi ta.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

To Our Eternal Spring

Gửi Bố và Ai đó trong kí ức

To Every You And Me That Belonged With Each Other